Anh chị em thân mến,
Khi bắt đầu mỗi Mùa Phụng vụ, chúng ta luôn hân hoan khám phá lại ân sủng được là Giáo Hội, cộng đoàn được quy tụ để lắng nghe Lời Thiên Chúa. Lời Ngôn sứ Giôen chúng ta đã nghe đưa mỗi người ra khỏi sự cô lập của mình và biến việc hoán cải thành một đòi hỏi vừa cá nhân vừa cộng đoàn: “Hãy tập hợp dân chúng, triệu tập đại hội long trọng, mời gọi các bô lão, quy tụ trẻ em, cả những trẻ còn đang bú sữa” (Ge 2,16). Ngôn sứ nhắc đến những người mà người ta có thể dễ dàng viện cớ để vắng mặt: những người mong manh nhất và ít thích hợp với các cuộc tụ họp đông đảo. Rồi ông nhắc đến cô dâu chú rể, như muốn gọi họ ra khỏi sự riêng tư, để họ cảm thấy mình thuộc về một cộng đoàn lớn hơn. Sau đó là các tư tế, những người vốn đã ở “giữa tiền đình và bàn thờ” (c.17); họ được mời gọi khóc than và thay mặt mọi người thưa lên: “Lạy Chúa, xin tha thứ cho dân Ngài!” (c.17).
Mùa Chay, hôm nay cũng vậy, là thời gian mạnh mẽ của đời sống cộng đoàn: “Hãy tập hợp dân chúng, triệu tập đại hội long trọng” (Ge 2,16). Chúng ta biết việc quy tụ mọi người và làm cho họ cảm nhận mình là một cộng đoàn thật khó khăn biết bao – không theo kiểu dân tộc chủ nghĩa hay hiếu chiến, nhưng trong sự hiệp thông, nơi mỗi người tìm được chỗ đứng của mình. Chính tại đây hình thành một dân biết nhìn nhận tội lỗi của mình, nghĩa là nhận ra sự dữ không đến từ những kẻ thù giả định, nhưng đã chạm đến tâm hồn, ở ngay trong cuộc sống của mình và cần được đối diện bằng một sự đảm nhận trách nhiệm can đảm. Phải nhìn nhận rằng trong khi đây là một thái độ đi ngược lại với văn hóa đương thời, nó lại là một lựa chọn chân thực, trung thực và hấp dẫn, đặc biệt là trong thời đại chúng ta, khi mà người ta rất dễ cảm thấy bất lực trước một thế giới đang chìm trong lửa loạn. Thật vậy, Giáo hội tồn tại như một cộng đồng những người làm chứng, những người nhận ra tội lỗi của mình.